Showing posts with label Bí quyết. Show all posts
Showing posts with label Bí quyết. Show all posts

Monday, April 22, 2013

Kỹ năng làm giàu: Xử sự với tiền bạc như bạn

[Thư viện marketing] "Có tiền và sẵn tiền để mua những gì mình cần là điều tốt, nhưng đôi lúc xem xét lại và biết rõ rằng bạn không đánh mất những gì mà tiền không mua được, ấy cũng là điều tốt không kém" - Horace Mortimeer 

Từ xa xưa con người, đã bị đồng tiền mê hoặc, Ngày nay, hơn bao giờ hết, tiền trở thành vật trung gian để đánh giá sự thành đạt của con người. Tất nhiên giá trị của đồng tiền không phải tự thân nó hiện hữu ở vật mà nó mua được. Có điều khi xã hội phức tạp hơn, thì ý nghĩ cho rằng ‘đồng tiền là tốt’ đã kém đi sức lôi cuốn nên chẳng lạ gì mà đã phát sinh được một số huyền thoại về tiền.

TIÊU ĐIỂM
  1. Hãy quên đi những huyền thoại về tiền bạc đã từng trì trệ bạn 
  2. Tiền bạc không tốt, cũng chẳng xấu – xấu tốt tuỳ cách sử dụng tiền của bạn 
  3. Có dư giả bạn mới mong giúp được người khác vì lá rách sao dùm được lá rách 
  4. Tiền là bạn 
  5. Thành công về tài chính sẽ vững như kiềng ba chân: Trước tiên bạn phải làm ra tiền, thứ đến phải biết tiết kiệm và sau hết phải biết đầu tư khôn ngoan.
1. HUYỀN THOẠI SỐ MỘT:  “Tiền đâu quan trọng:” 

“Nó quan trọng lắm lắm chứ, thật sự là rất quan trọng, nếu không có nó làm sao bạn mua được thực phẩm, lấy đâu ra nhà để ở, tiền đâu học hành, chữa bệnh khi ốm đau. Tiền là điều quan trọng cho người sống trong xã hội văn minh hiện nay. Nếu cứ tranh luận và phân tích cặn kẽ về tác động của nó để rồi cho rằng nó chẳng quan trọng như những thứ khác thì thật là một điều ngớ ngẩn. Chẳng có ai thay thế tiền bạc trong lĩnh vực hoạt động của nó.” - Earl Nightingale

Thiếu tiền, - Chúng ta mất đi những điều chúng ta cần để tạo ra một cuộc sống hạnh phúc và thỏa mãn. Rõ ràng, có những thứ không thể mua được bằng tiền – chẳng hạn tiền có thể mua được bạn bè chứ không mua được tình yêu. Điều quan trọng là phải nhận ra ưu điểm và những giới hạn của nó. 

2. HUYỀN THOẠI SỐ 2: “Tiền không làm cho bạn hạnh phúc”. 

Có những thứ do đồng tiền mang lại có thể làm cho nhiều người cảm thấy hạnh phúc đấy chứ. Chẳng hạn có tiền để cho kẻ khó, có tiền để ăn học. Có tiền để vui chơi, có tiền để chữa bệnh. Tiền bạc cho bạn có thể tự do thực hiện những điều làm cho bạn hạnh phúc. Khi có tiền, bạn sẽ sống thoải mái hơn, và tạo cho con cái bước khởi đầu đi vào cuộc sống thuận lợi hơn. Đó là tất cả những điều mà bạn có thể mang lại cho bạn. Và sự thật ấy đã nói lên rằng tiền bạc chẳng là gì nó chỉ là một tên đầy tớ. Nó là phương tiện giúp chúng ta sống khá hơn, nhìn xa trông rộng hơn, và nhân ái hơn. 

Nếu bạn còn chưa tin rằng tiền là một thứ gì đáng ước ao, thì bạn hãy xem xét lời bình giải sau đây của một bạn đọc. 

“Tôi thật chán ngáy cho cuộc sống của mình. Nghèo đúng là một cái tội. Thu nhập của tôi cố định vì trình độ quá hạn chế. Ước chi tôi có thể kiếm được nhiều tiền hơn, thế nhưng điều kiện thì có hạn, làm sao có được cơ hội”. 

Những lời trên là thật đối với những ai đang phải vật lộn với những nhu cầu tối thiểu. Đối với những người quá nghèo, cuộc sống đúng là một cuộc chiến vô vọng, khó mà vượt thắng nổi. 

Điều ấy lại càng bất hạnh hơn khi người thốt ra những lời ấy lại là một thanh niên 31 tuổi, sống trong một đất nước thuộc dạng phồn vinh nhất thế giới. Nhưng điều may mắn là anh ta còn trẻ nên vẫn còn đủ thời gian để Làm Giàu. Anh ta còn có thể tìm lại được lòng tự trọng và còn có hy vọng hướng về tương lai. 

Nếu bạn nghĩ giàu chẳng hơn gì nghèo, thì bạn thử hỏi mấy ai đang giàu lại muốn mình nghèo đi hoặc biết bao con người nghèo khó đang ước ao được giàu. 

3.HUYỀN THOẠI SỐ BA: “ Giàu đâu phải chuyện dễ” 

Vì khổ nổi là tôi đang sống trong một đất nước mà cơ hội làm giàu thật khó. Đâu phải thế - việc thành đạt về tiền tài dễ như bước bảy bước, mỗi bước là một trong bảy cách làm gìau. Phần khó nhất ấy là dấn mình bước cái bước đầu tiên. Ai mà chẳng mơ ước được giàu sang, nhưng chỉ có những ai biết biến cái mộng ước đó thành hành động, thì người ấy sẽ gặt hái được thành quả 

4.HUYỀN THOẠI SỐ BỐN: “Tôi phải làm việc cất lực mới mong giàu được” 

Vô nghĩa! Vậy bạn nghĩ rằng một người kiếm được 300.000.000 đồng một năm thì họ phải làm việc vất vã gấp 10 lần người kiếm được 30.000.000 đồng một năm à? Sự thật đúng là người giàu làm việc nhiều hơn nhưng thường thì họ vui vẻ làm việc và họ vui hưởng những thành quả của họ 

Thử hỏi có ai bỏ thời giờ suy nghĩ làm cách nào để gia tăng thu nhập. Ngay cả những người thu nhập trung bình cũng có thể trở nên giàu có mà đâu cần phải làm việc 12 tiếng một ngày, 7 ngày một tuần đâu. Giá như họ biết áp dụng từng bước trong bảy cách làm giàu, thì bất kỳ ai – kể cả những người có thu nhập khiêm tốn , vẫn có thể an toàn về mặt tài chính. Một trong những bí quyết làm giàu là liên tục cải thiện các kỹ năng của mình, vì chỉ có thế bạn mới tăng tiến được khả năng kiếm tiền. 

5.HUYỀN THOẠI SỐ NĂM: “Chỉ những bác sĩ, luật sư, kế toán và những đại thương gia mới mong làm giàu được thôi” 

Chẳng có nghề nào là nghề “đúng” để làm giàu cả. Người giàu thuộc đủ mọi thành phần và mọi nghề nghiệp. Có khi chính những người xem chừng ít hy vọng làm giàu lại là những người rất giàu. Bạn đâu thể phán đoán sự giàu có qua chiếc xe họ lái hay áo quần họ mặc được. 

Sự thật, những người có chuyên môn và đại thương gia đều có thu nhập cao, nhưng đâu có gì bảo đảm là họ giàu hay họ sẽ giàu. Người có thu nhập cao thì dễ giàu, nhưng có gia tăng được thu nhập mới là cách độc đáo trong bước đường làm giàu.

6.HUYỀN THOẠI SỐ SÁU: “Chỉ những người có số đỏ mới mong giàu nổi” 

Thành đạt về tiền bạc hiếm khi nhờ số đỏ, kể cả trúng số, hưởng gia tài, lấy được chồng (vợ) giàu, dù rằng may mắn cũng đóng một phần, nhưng số may hiếm khi giữ được sự giàu có. Đã có bao tấm gương về những triệu phú nhất thời, trong đó những kẻ trúng số là điển hình nhất. Nhiều trường hợp có tiền theo kiểu ấy liền sa vào nhiều thứ cám dỗ, sắm xe mới đi du lịch, tân trang nhà cửa và nhiều thứ khác nữa tha hồ mà vẽ ra. Hiếm những con người có tiền như vậy mà khá hơn về mặt tài chính. 

Thành đạt đâu phải là điều xảy ra ngẫu nhiên. Phần lớm những con người giàu có thành đạt là nhờ họ đã biết hoạch định. Vận may của một vận động viên chính là chỗ anh (cô) ta tập luyện nhiều giờ hơn là những ai chỉ tập được chăng hay chớ, đúng vậy không nào? Vận may là khi một người luôn tìm sự tăng tiến hơn là một anh công nhân làm việc một cách lấy lệ chứ? 

Phần lớn những người giàu có là những người kiên trì và tận tụy nhiều năm tháng. Họ cố gắng tìm tòi cách nào đó để cải thiện kỹ năng và học tập sự thành đạt của người khác. Sự hoạch định ấy đã khởi sự từ những tháng năm thiếu thời, nghĩa là từ rất sớm. Nhưng nói thế không có nghĩa là lúc nào cũng quá trễ để bắt đầu. Chỉ có điều, bạn chuẩn bị càng sớm, bạn càng dễ thành đạt. 

7.HUYỀN THOẠI SỐ BẢY: “Tiền tài và sự tham lam là hai từ giống nhau, nhưng chỉ phát âm khác nhau mà thôi” 

Huyền thoại này đã từng được bộ phim Phố Uôn (Thị trường tiền tệ Mỹ), tán tụng qua nhân vật chính Michael Douglas do Gordon Gecko thủ vai, hô lên rằng. “Sự tham lam là tốt. Sự tham lam là đúng…”. 

Xin đừng nhầm lẫn tham lam với tiền bạc. Tham lam là không tốt. Tham lam là đồi bại, nó đánh mất tín đáng được tôn trọng, nó xúi dục con người thực hiện những điều không nên làm. Tiền bạc mua thế lực và thế lực là một sự khống chế. Với tiền bạc một thương gia có thể tác động các nếm trải, các phong cách, các quan điểm và trên hết là cách tiêu xài lợi tức thế nào. 

Tiền bạc thì rất tốt. Tiền cho chúng ta tự do lựa chọn. Nó mang lại những điều giúp chúng ta thoải mái và cảm thầy hài lòng. Nó kiến tạo sự đánh giá về mình và lòng tự trọng, rõ ràng nó thăng hoa chất lượng cuộc sống và hạnh phúc gia đình cùng bạn bè. 

Những phê phán về tiền bạc là đúng khi người ta nói rằng, chỉ vì chạy theo sự giàu sang mà khiến mình hư hỏng và tai hại. Rõ ràng nhiều người rơi vào con đường truỵ lạc là do tiền. Biết vậy, bạn nên tránh. Chứ còn nguyền rủa tiền chẳng khác gì đỗ lỗi cho xe cộ gây ra tai nạn, tử vong. Lỗi ấy đâu phải tại chiếc xe mà là do người lái chứ. 

Bên cạnh những gương xấu do việc sử dụng tiền bạc, cũng có bao tấm gương cho thấy những con người đã dùng tiền bạc để giúp đỡ kẻ khác. Hãy noi theo những con người ấy một khi bạn có tiền dư giả, như hỗ trợ phong trào thể thao địa phương, đóng góp vào những đề án môi trường, phân phát học bổng và nhiều việc thiện khác nữa. Hãy làm như vậy và bạn sẽ thấy việc thành đạt của bạn đã mang lại cho bạn niềm hạnh phúc vô bờ bến. Chúng ta phải thừa nhận rằng tiền là một phần tất yếu của xã hội và nó có thể mua được nhiều thứ giúp cho cuộc sống của chúng ta và của cả người khác được dễ chịu hơn. 

8.HUYỀN THOẠI SỐ TÁM: “Hiện nay làm ra tiền khó hơn trước đây” 

Cơ hội ở khắp mọi nơi. Mọi thứ bạn thấy được đều có thể có cơ hội trong đó. Hãy tin như vậy và bạn chẳng bao giờ thiếu tiền. Tôi biết một cậu thiếu niên 17 tuổi luôn kiếm được tiền trong bất cứ việc gì mà cậu ta nhúng vào. Từ những chuyện nhỏ nhặt nhất mà mọi người không để ý tới, chẳng hạn như việc thu lượm những trái thông để bán làm chất đốt dưới dạng đóng gói cẩn thận. Những người hưởng lương hưu, những người lãnh tiền trợ cấp lúc nào cũng chật chờ mua thứ nhiên liệu sạch và tiện lợi ấy cuả cậu! Nói trắng ra là quanh bạn có hàng trăm cơ hội lúc nào cũng chờ sẳn. Điều cần thíết là bạn phải có năng lực và sáng tạo để hành động. 

9.HUYỀN THOẠI SỐ CHÍN: “Cảnh nô lệ đã thành quá khứ” 

Cảnh nô lệ vẫn còn đó và có khi còn nhiều hơn nữa! Phần lớn con người đang làm việc hiện nay là những nô lệ - chẳng có gì lạ cả. Tuy nhiên mức độ bốc lột không quá quắt như trước đây nhưng cơ bản vẫn còn; Phần lớn con người là nô lệ cho những khoản nợ nần của họ. 

Giàu có giup con người thoát khỏi cảnh làm việc cực nhọc, thoát khỏi sự buồn tẻ của một tuẩn lao động 48 tiếng đồng hồ, thoát khỏi cảnh đeo đẳng quyền lợi mới, và thoát cảnh sống bám vào người khác.

Hoài bảo của mỗi người chúng ta là phải tiêu pha nhiều vốn quý và giới hạn thời gian vào những việc mà chúng ta thích làm hơn. Được thế, chúng ta phải tìm mua sự độc lập. Tiền bạc là bí quyết làm giảm nhẹ những gông cùm nô lệ. 

10.HUYỀN THOẠI SỐ MƯỜI: “Được ăn học mới mong được thành đạt” 

Chẳng có thứ gì như một loại giấy thông hành miễn phí để đạt đến thành công. Mặc dù những phẩm chất tốt giúp bạn đặt chân lên ngưỡng cửa thì vẫn còn cái đặng của số phận còn lớn hơn các đẳng cấp và văn bằng giúp bạn thành công. 

Nếu được ăn học sẽ bảo đảm thành công thì các trường đại học đã chật cứng những người giàu có nhất trong thế gian này mất. Điều này tất nhiên không phải thế. Những con người giàu có trong bất kỳ quốc gia nào thường là những thương gia với cổ phần lớn ở một hay hơn tại những công ty ăn nên làm ra, hay những nghề cần giàu ốc tưởng tượng và sáng tạo – chẳng hạn những họa sĩ truyện tranh và các diễn viên . Rất ít người là những đó có học vị. 

Đúng ra họ là những người có kỹ năng phân tích và sáng tạo, nghĩa là những kỹ năng bắt kịp những ý tưởng và những cách thức mới để thực hiện công việc. Họ biết cách làm việc khác đi và hơi khá hơn. 

Chính vì thế, thị trường việc làm hiện nay và trong tương lai chính là kỹ năng. Thị trường lao động cũng như những thị trường khác nhưng mặt hàng của nó là kỹ năng; và đó là điều bạn phải gắng mình vào nếu bạn muốn thành công. Những kỹ năng này có thể là khả năng sáng tạo, khả năng thông tin, khả năng lãnh đạo, khả năng đúc kềt từ những sự kiện hay một xu hướng, khả năng gây hưng phấn người khác.v.v.. Mục đích của việc xua tan huyền thoại cho rằng chỉ những ai được ăn học mới thành đạt giúp cho bạn thấy rằng ăn học vẫn chưa bảo đảm được thành công. Có lẽ sự giáo dục tốt nhất là việc học hỏi ở những người thành công khác, hay thường xuyên tìm tòi trong sách vở. Những điều này cho ta những tư tưởng mới và những cách nhìn mới, tư duy mới.

Sự thể đơn giản là ai cũng có tìm năng hiểu biết để trở nên giàu có, trừ những ai bị thiếu năng lực về một phương diện nào đó. 

Đừng nghĩ rằng bạn không thể giàu có được khi thấy nhiều người sáng giá hơn bạn. Tất cả những ai có sự hiểu biết trung bình đều có thể làm giàu, không nhất thiết phải xuất chúng. 

11.HUYỀN THOẠI SỐ MƯỜI MỘT:  “Tiền bạc sẽ chữa lành cảnh bần hàn

Sự nghèo nàn không là vấn đề của vốn liếng, mà nó là vấn đề của sự vô vọng. Giàu có là sản phẩm của trí khôn con người. Bí quyết của sự giàu sang là điều khiển được suy nghĩ và quan điểm của bạn vì chính suy nghĩ của bạn sẽ dẫn dắt các hành động của bạn và hành động thì sinh ra kết quả.

Chúng ta đang sống trong thời đại đầy cơ hội thế mà cái nghèo vẫn nhan nhãn như trước kia.

Việc cho tiền những kẻ khó giống như những túi đồ ăn cho người đói trong Vườn Địa Đàng 

Chúng ta hay suy nghĩ thế này, nếu một người nào đó được cho 10.000.000 đồng và một cuốn sách chứa đầy sự khôn ngoan, bạn nghĩ xem anh ta sẽ chọn cái nào? Đa số sẽ lấy 10.000.000 đồng. Đấy chính là câu trả lời vì sao người ta cứ nghèo mãi, khi mà 10.000.000 đồng kia hết, họ lại trắng tay, chẳng làm nên một lợi tức nào cả. 

12.HUYỀN THOẠI SỐ MƯỜI HAI: “Những ai nhận tin trợ cấp là những người thua cuộc.

Hầu như ai cũng có giai đoạn cần trợ giúp tài chính. Hãy nhìn nhận tiền trợ cấp cho đúng , ấy là sự hỗ trợ thu nhập trong những lúc túng thiếu. Nó không phải là dấu hiệu của sự thất bại và tuyệt đối không được coi là điều kiện vĩnh viễn.

Những huyền thoại đơn giản chỉ là những huyền thoại. Chúng được diễn giải vì đó là điều cần thiết để cảm nhận tốt về tiền bạc để tích luỹ nó.

Sự thành đạt về tài chính là gì?

Chúng ta may mắn sống trong xã hội phát triển và có những cơ hội như nhau. Vậy điều gì khác nữa mà người khác thì giàu có trong khi chúng ta lại không? 

Tắt một lời: Sự Tự Do 

Bạn chỉ cần có nhiều tiền để mua thực phẩm, quần áo, xe cộ, nhà cửa….Nhưng vượt lên những nhu cầu thiết yếu ấy để có cuộc sống hoàn hảo, đó là tiền bạc đáng giá mua sự tự do. Đối với nhiều người, đó là bí quyết gíup họ giảm bớt sự đơn điệu của cuộc sống và sự phụ thuộc vào người khác. Điều đó có nghĩa là bạn có thể dùng nhiểu thời gian hơn đề làm những gì bạn muốn thực hiện. 

Đây cũng là điều mà chúng tôi muốn đề cập tới – cho bạn sự tự do để quyết định điều bạn muốn thực hiện với cuộc sống của bạn.

Đừng để bầt kỳ ai nói rằng sự thành công về tài chính của bạn là phức tạp – không thể thế đuợc! Chúng tôi thật lòng tin vào điều ấy và biết nó là đúng sự thật, hẳn bạn cũng thấy như thế sau khi bạn đọc xong các huyền thoại này. Mọi người mạnh khỏe về tinh thần và thể chất để làm việc điều có khả năng làm giàu thật sự. Những ai quần quật suốt ngày không thể làm giàu, kể cả những người không biết gì về cách làm giàu hoặc không thực hành chúng.

Có sự trớ trêu đến nực cười về sự giàu có, những ai có nó thường không lộ ra và những ai lộ ra thường không có nó, chí ít cho đến giờ! Ngược với niềm tin thông thường, phần lớn là những người giàu không lái những chiếc xe xịn hoặc sống xa hoa mà chỉ sống như những người chòm xóm trung lưu. Những người giàu hầu như là những người làm việc với một công việc quy mô nhỏ hoặc trung bình và còn một điều ngạc nhiên hơn là nhiều người giàu trong xã hội hiện nay không phải là những người kiểm tra những khoản tiền lớn như chúng ta tưởng.


Bề ngoài, người giàu cũng giống chúng ta. Điều khác là họ kiên trì trong những nổ lực của họ và quan trọng hơn là họ chú tâm làm giàu hơn là phung phí nó. Họ có khuynh hướng tích góp và đầu tư. Đa số đều có những mục tiêu rõ ràng, họ biết đích xác họ muốn tích luỹ bao nhiêu và cần bao lâu để đạt được nó. Những người tạo được sự giàu có biết rằng 10.000.000 đồng được đầu tư từ hôm nay sẽ phát sinh thêm hàng năm cho phần đời còn lại của họ. Người giàu biết cách làm cho sự giàu có xảy ra: 
  • Họ hoạch định sự thành công của họ: Họ tự đề ra mục tiêu tự kiếm tiền, họ biết đích xác họ cần dành dụm bao nhiêu mỗi năm cho kế hoạch hưu trí của họ. Cần vạch rõ con số cụ thể vì chúng là cơ sở cho hành động 
  • Họ biến các kế hoạch thành hành động: Sau khi có kế hoạch, họ bám sát và thực hiện nó. 
  • Người giàu là người luôn có kỷ cương: Họ thực hiện kế hoạch hành động chứ không dìm mình vào khoản tiền dành cho lúc hưu trí. Họ biết rằng nếu tiêu hết khoản tiền ấy là đánh cấp tương lai của họ. 
  • Họ tự vệ chóng lại những sự cố bất ngờ: Nghĩa là họ dự phòng để đừng đánh mất điều quý hơn như nhà cửa, xe cộ. ‘điều quý hơn’ còn là khả năng để kiếm tiền. Họ xem xét điều gì có thể xảy ra, liệu việc kiếm cơm hàng ngày có làm họ đổ bệnh hoặc mất khả năng làm việc không? Hay tệ hại hơn nữa, liệu họ có bị đột tử không? 
  • Họ tránh nợ nần: người quản lý tiền bạc giỏi là người tránh nợ nần quá đáng và là người trả nợ sớm hơn nếu có thể. 
  • Họ chuyển đổi thu nhập nhất thời thành thu nhập cố định: Bằng cách dành dụm và đầu tư khôn ngoan. 
  • Họ biết phòng xa: Họ làm cách nào đó để một khoản tiền rất nhỏ sẽ tăng cao hơn. 
  • Họ tiết kiệm từng đồng tiền kiếm được. 
  • Họ ghét sự phung phí
  • Họ thích đầu tư: Vì mỗi đồng đầu tư đều sinh lợi cho họ. 
  • Họ say mê học hỏi những ai có cách làm giàu để họ càng thành công hơn. 
  • Họ có thái độ đúng đắn về tiền bạc: Không bị thúc đẩy bởi sự tham nhũng cũng không xa lánh tiền bạc như một điều hoàn toàn xấu. 
  • Họ không tiêu pha nhẹ dạ và bốc đồng: Giới hạn việc tiêu pha vô ích. 
  • Họ không bị dư luận chi phối nhưng sẽ đầu tư theo sự tin tưởng riêng. 
  • Họ luôn đi tìm cơ hội để làm ra thật nhiều tiền và dành dụm được nhiều hơn. 
  • Họ ý thức khi hành xử đồng tiền: Kiếm tiền là việc ưu tiên nhưng không đánh mất niềm vui sống. 

Truyện ngụ ngôn về chiếc ghế ba chân.

Nhiều người cho rằng việc thành đạt về tài chính đâu phải chuyện dễ - không phải thế đâu. Truyện ngụ ngôn sau đây giúp lý giải điều ấy. 

Ngày xửa ngày xưa có ba thợ thủ công lành nghề. Ngày nọ nhà vua triệu tập cả ba người và yêu cầu từng người nghỉ cách để tạo ra chiếc ghế ba chân thật hoàn hảo (vì nhà vua đang cần). Nhà vua tuyên bố. “ai trong các khanh làm được chiếc ghế ba chân hoàn hảo nhất sẽ được thưởng vô số ngọc ngà châu báo và được tôn vinh khắp nước. Còn hai kẻ thua cuộc sẽ làm mồi cho sư tử. 

Cả ba đều là những trung thần nên họ muốn làm hài lòng quân vương (đồng thời họ cũng chẳng muốn mình trở thành mồi cho sư tử).

Anh thợ thứ nhất vội bắt tay vào việc để trở thành người đầu tiên làm vui lòng nhà vua và anh ta đã chế ra chiếc ghế một chân đỡ lấy mặt ghế tròn. Anh ta hãnh diện đệ trình sản phẩm của mình: “Tâu bệ hạ hạ thần kính dâng bệ hạ chiếc ghế hoàn hảo.” Lúc đầu nhà vua tỏ ra rất hài lòng- đúng là công trình của một bậc thầy. Nhưng rồi nhà vua hỏi, “ngồi cách nào đây?” 

“ Tâiu bệ hạ,” người thợ tự tin trả lời và biểu diễn cho nhà vua xem. Nhưng khi anh ta vừa ngồi lên thì chiếc ghế đổ kềnh và anh ta nằm sóng sượt trên nền nhà. Thế là anh ta bị quẳng vào chuồng sư tử đúng như lời nhà vua đã nói. 

Ngừơi thợ thứ hai biết tin tai họa của người thợ đầu nhưng nghĩ rằng anh là người tin thông hơn. Anh ta đã có cách. Chiếc ghế hai chân hẳng sẽ vững hơn chiếc ghế một chân và chịu được sức nặng của đức vua, kể cả khi trên người nhà vua đầy ngọc ngà châu báo. 

Sau khi làm xong chiếc ghế,anh ta dâng lên nhà vua, và tự hào đây là chiếc ghề hoàn hảo của mình. 

Đúng là một công trình tuyệt vời và chắc chắn nó vững hơn chiếc ghế một chân. 

Nhà vua phán, “Tuyệt lắm”. Nhưng ngồi cách nào đây? 

“Tâu bệ hạ”, anh thợ thứ hai tâu, nó còn mạnh hơn cả bản thân Hercules nữa! xin bệ hạ hãy xem…” 

Nhưng khi anh thợ ngồi lên, anh ta chẳng giữ nổi thăng bằng và ngã sắp mặt xuống nền nhà. Nhà vua nổi giận và truyền ném anh ta vào chuồng sư tử. 

Anh thợ thứ ba suy nghĩ rất lâu cách chế tạo chiếc ghế hoàn hảo và đã học được những lỗi lầm của hai anh bạn trước: Chiếc ghế hoàn hảo phải chắc hơn chiếc ghế đầu và phải vững hơn chiếc ghế của anh bạn thứ hai.

Với tài khéo léo của mình anh ta chế ra chiếc ghế ba chân được bố trí sao cho chúng chia điều trọng tải và cân bằng hoàn hảo sức nặng quanh tâm của nó. 

Anh ta vào cung và khiêm tốn tâu, “tâu bệ hạ” hạ thần xin kính dâng bệ hạ sản phẩm mà bệ hạ đang mong muốn.” 

Đến lúc này thì nhà vua chẳng còn tin vào tài khéo léo của những tay thợ thủ công nữa. Hai kẻ trước đã khoắc lác về sản phẩm của mình rồi. nhưng rồi nhà vua cũng sẵng giọng hỏi, nhưng ngồi làm sao đây!

“ Tâu bệ hạ, hạ thần nghĩ rằng tự bệ hạ xét đoán được. “và nhà vua thận trọng ướm thử vài lần. Chà chà tốt đấy! nó vừa vững vưà chắc. Đúng là tay thợ bậc thầy. Vậy như trẫm đã hứa, giờ khanh muốn bao nhiêu vàng bạc châu báo tuỳ thích và sẽ được tôn vinh khắp nước. 

Sự thể là: Nhà vua thì hài lòng với chiếc ghế ba chân còn người thợ thủ công trở nên giàu có và nổi tiếng. Hàng ngàn chiếc ghế được sản xuất….và người thợ sung sướng suốt đời. 

Thành công về tài chính sẽ vững như kiềng ba chân. Trước tiên bạn phải làm ra tiền, thứ đến phải biết tiết kiệm, và sau hết phải biết đầu tư khôn ngoan. 

Làm giàu giống như chiếc ghế ba chân: Chân thứ nhất là nhu cầu kiếm tiền, chân thứ hai là biết dành dụm đồng tiền mà bạn đã làm ra và chân thứ ba là đầu tư những khoản tiền dành dụm ấy một cách khôn ngoan. 

Cũng như anh thợ đầu, nhiều người nôn nóng tạo sự giàu có và nghĩ rằng cứ kiếm được nhiều tiền hẳn sẽ thành công về tài chính. Tất nhiên chẳng phải như vậy, trừ khi một phần tiền làm ra phải biết để dành và những đồng tiền ấy phải được đưa vào hoạt động.

Lại có những người dành dụm được chút đỉnh nhưng vẫn không giàu vì họ đầu tư kém và đánh mất những gì mà mình dành dụm được.

Chỉ một số nhỏ dân chúng giống như người thợ thủ công thứ ba. Họ làm ra nhiều tiền hơn, họ tiết kiệm từng chút những gì họ làm ra và họ đầu tư những khoản dành dụm ấy một cách khôn ngoan sao cho chúng thật vững vàng và tạo nền tảng cho sự thành công về tài chính và luôn được an toàn.

học marketing Trích đăng từ "7 cách làm giàu"

Thursday, April 18, 2013

Bill Gates: Bất hữu và tiểu sử

[Thư viện marketing] Trước khi về hưu Bill Gates - ông chủ của tập đoàn máy tính lớn nhất thế giới Microsoft - đã đưa ra 10 lời khuyên dành cho các bạn thanh niên trên con đường lập nghiệp.

Chúng tôi xin giới thiệu và mời các bạn tham khảo những lời khuyên bổ ích của người đàn ông giàu nhất thế giới này, có thể một ngày nào đó bạn cũng sẽ trở thành một Bill Gates thứ hai?

10 câu nói bất hữu

1. Thế giới vốn không công bằng. Bạn biết điều này chứ? Dù bạn có nhận thấy sự bất công trong xã hội hay không thì cũng đừng hy vọng làm thay đổi được nó. Việc cần làm là hãy thích nghi với nó.
(Sở dĩ như vậy là một mình bạn sẽ không thể nào làm thay đổi được sự bất công trong xã hội)

2. Mọi người sẽ không bao giờ ngó ngàng đến lòng tự trọng của bạn, điều mà họ quan tâm chính là thành tựu mà bạn đạt được. Do đó, trước khi có được những thành tựu thì bạn đừng nên quá chú trọng hay cường điệu lòng tự trọng của bản thân mình lên.
(Lòng tự trọng quá cao sẽ tỷ lệ thuận với sự bất lợi trong công việc của bạn)

3. Thường thì bạn sẽ không thể trở thành CEO nếu chỉ mới tốt nghiệp trung học. Nhưng khi bạn đã trở thành một CEO thì không còn ai để ý là bạn mới chỉ có tốt nghiệp trung học nữa.
(Lúc này người ta sẽ đánh giá và quan tâm nhiều đến năng lực hơn là bằng cấp của bạn)

4. Khi bạn gặp khó khăn hay bế tắc trong công việc thì đừng có oán trách số phận. Điều bạn học được khi gặp trắc trở chính là kinh nghiệm và bài học để lần sau không bao giờ mắc phải nữa.
(Điều cần làm lúc này là trấn tĩnh và bắt tay làm lại từ đầu)

5. Nên hiểu một điều rằng: Trước khi có bạn, bố mẹ bạn không phải là những người “chán ngắt, vô vị” như bạn của ngày hôm nay đã nghĩ. Đây chính là cái giá rất lớn mà bố mẹ đã phải trả cho sự trưởng thành của bạn.
(Bạn phải có nghĩa vụ đền đáp công ơn với những người đã dành cả cuộc đời mình cho sự sống và trưởng thành của bạn)

6. Khi đi học, bạn đứng thứ mấy trong lớp cũng không phải là vấn đề quan trọng. Nhưng khi đã bước chân ra xã hội thì mọi việc lại không đơn giản như vậy. Dù đi đâu hay làm công việc gì bạn cũng nên tạo đẳng cấp cho mình.
(Luôn tự nhủ rằng bạn sẽ luôn là người đứng đầu, như vậy bạn sẽ có động lực và tinh thần nhiều hơn cho sự nghiệp của bản thân)

7. Khi đi học, bạn luôn mong chờ đến ngày nghỉ lễ, Tết. Khi đi làm thì hoàn toàn không giống vậy, dường như là bạn sẽ không được nghỉ ngơi. Công việc sẽ cuốn bạn đi bất cứ lúc nào kể cả ngày nghỉ.
(Nếu là một nhân viên luôn mong chờ ngày nghỉ lễ thì bạn sẽ bị lạc hậu hơn so với những nhân viên khác. Sự lạc hậu này còn luôn đồng hành với sự đào thải và thất nghiệp).

8. Khi ngồi trên ghế nhà trường, lúc gặp khó khăn trong học tập thì có giáo viên giúp đỡ bạn. Tuy nhiên, nếu lúc đó bạn lại cảm thấy mọi khó khăn đều do những yêu cầu quá nghiêm khắc từ phía giáo viên thì bạn đừng nên đi làm sau khi tốt nghiệp. Đơn giản nếu như không có những yêu cầu nghiêm khắc từ phía công ty thì chắc chắn bạn sẽ không làm được gì và sẽ nhanh chóng thất nghiệp, hơn nữa lúc này sẽ không có ai giúp đỡ bạn cả.
(Nên nhận thức được rằng: Công ty sẽ luôn yêu cầu cao hơn rất nhiều so với trường học. Vì ở trường học, dù bạn có học được hay không thì chỉ ảnh hưởng đến cá nhân bạn. Còn ở công ty bạn có làm được việc hay không thì lại ảnh hưởng đến rất nhiều người)

9. Mọi người đều thích xem phim truyền hình, nhưng bạn không nên xem nhiều vì đó không phải là cuộc sống của bạn. Vì công việc ở công ty mới phản ánh cuộc sống thực của bạn.
(Bạn không nên xem nhiều vì tư tưởng của bạn sẽ bị ảnh hưởng bởi những bộ phim truyền hình đó. Cuộc sống của bạn nên do bạn quyết định)

10. Không bao giờ phê bình người khác sau lưng của họ, đặc biệt đừng bao giờ phê phán sếp là người không có năng lực, điều này là không đúng.
(Nếu bạn có thắc mắc gì trong công việc thì nên nói ý kiến của mình trước mặt mọi người. Còn nếu như bạn luôn giữ thái độ và hành động phản kháng sau lưng người khác thì chỉ có bất lợi cho bạn mà thôi).

Tiểu Sử

William (Bill) H. Gates là Chủ tịch, kiêm Kiến trúc sư trưởng Phần mềm của tập đoàn phần mềm hàng đầu thế giới, Microsoft. Dịch vụ và giải pháp của Microsoft giúp các cá nhân và doanh nghiệp khám phá hết khả năng tiềm tàng của họ. Doanh thu của Microsoft trong năm 2005, tính đến tháng 7, đạt 39.79 tỷ Đô la Mỹ với tổng nhân sự đạt con số trên 61,000 người trên 102 nước và lãnh thổ.

Bill Gates sinh ngày 28 tháng 10 năm 1955 và lớn lên ở Seattle cùng hai chị gái. Cha của ông, William H. Gates II, là một luật sư ở Seattle. Mẹ ông, Mary Gates, giáo sư, đồng thời là thành viên hội đồng quản trị của trường Đại Học Washington và là chủ tịch của United Way International.

Gates học tiểu học ở trường công lập và tư thục Lakeside School. Cũng chính từ đây, ông bắt đầu yêu thích phần mềm và bắt đầu lập trình từ năm 13 tuổi.

Năm 1973, Gates bắt đầu vào học trường Harvard và sống gần Steve Ballmer, nay là Giám Đốc Điều Hành của Microsoft. Trong thời gian học ở Harvard, Bill Gates đã phát triển một phiên bản của ngôn ngữ lập trình BASIC trên chiếc máy vi tính đầu tiên – MITS Altair

Gates rời Havard và dồn hết tâm sức vào Microsoft, công ty được ông thành lập vào năm 1975 cùng một người bạn từ thời niên thiếu, Paul Allen. Nhận thức được vai trò quan trọng của máy tính đối với cá nhân cũng như hộ gia đình, Gates cùng Allen bắt đầu viết phần mềm máy tính. Chính tầm nhìn xa của Gates là nhân tố mang đến sự thành công của Microsoft và nền công nghiệp phần mềm.

Dưới sự lãnh đạo của Gates, Microsoft liên tục phát triển công nghệ phần mềm, biến máy tính trở thành một công cụ dễ sử dụng và chi phí thấp đối với nhiều người. Microsoft cam kết sẽ tiếp tục gắn bó và phát triển lâu dài với nền công nghiệp phần mềm. Năm 2005, Microsoft đã đầu tư 6.2 tỷ Đô la Mỹ vào nghiên cứu và phát triển phần mềm.

Năm 1999, Bill Gates viết cuốn sách Business @ the Speed of Thought. Cuốn sách nói lên sức mạnh của công nghệ máy tính trong giải quyết các vấn đề cốt lõi trong kinh doanh. Cuốn sách được xuất bản trên 25 ngôn ngữ ở hơn 60 nước. Business @ the Speed of Thought đã nhận được sự hưởng ứng nhiệt tình và tích cực từ các nhà phê bình, trở thành một trong những cuốn sách bán chạy nhất do tạp chí New York Times, USA Today, Wall Street Journal và Amazon.com, bình bầu. Cuốn sách được xuất bản trước đó của Bill Gates vào năm 1995, The Road Ahead, cũng giữ vị trí số một trong danh sách những cuốn sách bán chạy nhất do tạp chí New York Times bình bầu trong vòng 7 tuần liền.

Gates đã tặng toàn bộ doanh số thu được từ việc xuất bản 2 cuốn sách trên cho một tổ chức phi lợi nhuận, giúp đưa công nghệ vào giáo dục và phát triển các kỹ năng ở con người.

Bên cạnh niềm đam mê dành cho máy tính và phần mềm, Gates đã khám phá ra Corbis, một trong những nguồn thông tin bằng thị giác lớn nhất thế giới - được kết hợp hết sức cầu kỳ giữa các bộ sưu tập nghệ thuật và nhiếp ảnh trên khắp thế giới. Ông còn là thành viên hội đồng quản trị của công ty Berkshire Hathaway, một công ty chuyên đầu tư vào các công ty có sản phẩm được đa dạng hóa.

Gates cũng rất coi trọng các hoạt động từ thiện. Gates và vợ ông là Melinda đóng góp quỹ trị giá 28.8 tỷ Đô la Mỹ (tính đến tháng 1 năm 2005) giúp chăm sóc sức khỏe và nâng cao chất lượng giáo dục toàn cầu, với hy vọng rằng nhân loại sẽ được hưởng những lợi ích này ở thế kỷ 21. Quỹ Bill và Melinda Gates đã đóng góp hơn 3.6 tỷ Đô la Mỹ cho các tổ chức chăm sóc sức khỏe toàn cầu; đóng góp hơn 2 tỷ Đô la Mỹ vào giáo dục, trong đó, chương trình Thư Viện Gates cung cấp máy tính, kết nối Internet và hướng dẫn sử dụng ở các thư viện công cộng ở các cộng đồng có thu nhập thấp ở Mỹ và Canada; đóng góp 488 triệu Đô la Mỹ cho các dự án đặc biệt và các chiến dịch trợ giúp hàng năm.

Gates kết hôn với Melinda French Gates vào ngày 1 tháng 1 năm 1994. Ông có 3 người con. Ông đam mê đọc sách, thích chơi golf và bài brit.

* Tập đoàn Microsoft

Microsoft là Tập đoàn sản xuất phần mềm lớn nhất thế giới. Khởi đầu (năm 1975), Microsoft được thành lập bởi sự cộng tác của hai người bạn là Bill Gates và Paul Allen với mục tiêu là hướng Tập đoàn tới thống trị nền công nghiệp phần mềm.

Trong suốt hơn 20 năm qua, Tập đoàn Microsoft đã tăng trưởng không ngừng với một tốc độ đáng kinh ngạc, luôn nhận được sự chú ý cũng như sự ngưỡng mộ của công chúng. Nhiều thanh niên Mỹ tìm cách bắt chước con đường Bill Gates đã đi, kể cả việc bỏ học giữa chừng!

Ảnh minh họa

Toà biệt thự trị giá 97 triệu USD của Bill Gates.
Microsoft chỉ tuyển những người có năng lực thực sự, có niềm say mê, sáng tạo trong công việc. Rất nhiều người trong số những người được tuyển vào làm việc tại Microsoft đều tốt nghiệp từ các trường đại học và cao đẳng tốt nhất, nổi tiếng nhất, một số khác thì được đào tạo theo chuyên ngành máy tính tốc độ cao.

Năm 1979, với tổng số 25 nhân công, một vài sản phẩm ngôn ngữ máy tính mới và doanh thu hàng năm đạt khoảng 2,5 triệu USD, Microsoft đã xin được giấy phép sử dụng hệ điều hành UNIX và phát triển hệ XENIX – Hệ điều hành cho máy tính thu nhỏ. Lúc này, Microsoft đã thực sự phát triển rất mạnh.

Năm 1980, Microsoft phát triển chương trình DOS cho máy tính cá nhân IBM đầu tiên. Đây là bước đột phá cho sự thành công của Microsoft trong thế giới công nghệ thông tin. Hệ điều hành của Microsoft sớm trở thành tiêu chuẩn của nền công nghiệp này. Thị phần của Microsoft liên tục được mở rộng.

Năm 1981 lại là một bước đột phá khác cho Microsoft. Microsoft được tái tổ chức lại như một tập đoàn cổ phần. Mỗi nhân công có quyền mua cổ phần của Microsoft. Đây cũng được coi là một năm đầy may mắn khi Microsoft đã gặt hái được nhiều thành công, khi máy tính cá nhân IBM đã được công bố và phát hành phần mềm đầu tiên về MS-DOS.

Năm 1986, Microsoft đã phát triển đội ngũ nhân viên lên tới 1.200 người và doanh thu đạt tới 197 triệu USD, trở thành Tập đoàn thương mại lớn và Bill Gates trở thành nhà tỷ phú trẻ tuổi nhất trên thế giới. Nhân công sẵn sàng mua cổ phiếu của Microsoft, ngay cả khi họ chưa biết mua chúng sẽ mang lại lợi nhuận hay không. Chỉ trong vòng chưa đầy 5 năm, rất nhiều người trong số họ đã trở nên giầu có. Vì vậy, đội ngũ nhân viên rất trung thành với Microsoft. 

Ảnh minh họa

Bill Gates được Nữ hoàng Anh phong tước Hiệp sỹ
Năm 1988, tên tuổi của Microsoft đã được cả thế giới biết đến. Đây là Tập đoàn phần mềm đầu tiên trên thế giới đạt được doanh thu hàng năm hàng trăm triệu USD, Bill Gates đã trở thành người giầu nhất nước Mỹ.

Đầu những năm 90 của thế kỷ XX, tổng doanh thu của Microsoft đã đạt trên 500 triệu USD/năm. Microsoft đã vượt qua các đại gia: General Electric, IBM…(là những công ty cũng có thị trường đã nhận được cổ phiếu xanh từ rất lâu trước Microsoft) để trở thành Tập đoàn lớn nhất về công nghệ cao trên thế giới, đến mức mà trên thực tế, Hệ thống Tư pháp của Mỹ bắt buộc phải nhảy vào điều tra về các phi vụ cạnh tranh và độc quyền.

Từ lúc Microsoft chỉ là một Công ty ngôn ngữ máy tính, 10 năm sau, Microsoft đã tung ra các hệ điều hành, một số phiên bản của Word và Window 2.0, tham gia vào các dự án cùng IBM để phát triển hệ điều hành cho máy PC, thiết kế phiên bản cho máy PC của Excel, tạo ra các nhãn CD-ROM, bán được tới hàng ngàn con chuột và những người làm việc ở đây trở nên giầu có nhờ các cổ phiếu.

Sưu tầm & tổng hợp: Thư viện Marketing

Friday, July 20, 2012

Bài học kỹ năng: Cần nhìn thấy những giá trị và mặt mạnh của mình

[Kỹ năng marketing] Mike George là một diễn giả quốc tế từng diễn thuyết trên ba mươi quốc gia và cũng khá quen thuộc ở Việt Nam. Không phải ai cũng có cơ hội nghe Mike George nói chuyện, dù ông đã tới Việt Nam ba lần. Nhưng hầu như tất cả sách ông viết, những cuốn sách kỹ năng mềm, đều đã được dịch ra tiếng Việt (Nghệ thuật khám phá tố chất tâm hồn, Từ giận dữ đến bình an, 7 ảo tưởng tình yêu, Từ hối hả đến ung dung, Dưới ánh sáng của thiền…).

Thực hiện trong một chuyến đi ngắn của ông đến Việt Nam, cuộc phỏng vấn này muốn giới thiệu chân dung ông, chứ không trò chuyện sâu về sự phát triển thế giới tinh thần - lĩnh vực ông có nhiều cống hiến. Công việc thật không dễ dàng, phải "góp nhặt" từng chút một để có được bức chân dung khái quát về một tài năng có nhiều đóng góp cho thế giới hiện đại trong lĩnh vực các giá trị sống.

Làm thế nào để có thể trở thành người giỏi giang như Mike George? Khi tôi hỏi vậy, ông từng cười và trả lời rằng "chính tôi cũng đang cố để trở thành tôi". Vậy "tôi" đó như thế nào?

Điều này thật hài hước, vì bạn không thể thành người khác được. Nếu bạn muốn là ai đó, bạn chỉ có thể trở thành hình tượng của họ thôi. Bạn là tốt nhất. Tôi muốn trở thành con người thật của tôi, vì vậy tôi cố gắng để trở thành Mike George.

Khởi đầu, ông là một doanh nhân thành đạt, vậy vì sao ông bỏ nghề? Vì đã giàu quá, đã chán, hay do căng thẳng?

Ngày đó xảy ra đã lâu lắm rồi. Thực ra tôi là đạo diễn quảng cáo, người hoạt động trong lĩnh vực truyền thông, chứ không hẳn là doanh nhân. Nhưng hồi đó tôi bỏ vì quá căng thẳng.

(Về chi tiết này, cô Trish Summerfield, giám đốc Trung tâm giá trị sống Inner Space ở Việt Nam cho biết thêm: Cách nay khoảng ba mươi năm, Mike George bị chứng hồi hộp trong giao tiếp, căng thẳng tới mức mỗi lần chuẩn bị gặp ai, ông phải vào nhà vệ sinh liên tục. Ông suy sụp, không gượng dậy được và tìm đến học tập ở các trung tâm làm giàu thế giới nội tâm, tìm hiểu bản thân, tự thay đổi mình. Đó là một quá trình khó khăn, lắm thăng trầm, nhưng ông không nản chí. "Phải trở thành mình", ông theo phương châm "chân lý không thuộc về riêng ai, mà phải dành cho tất cả mọi người, để vực dậy con người". Vì thế, ông đã chia sẻ những điều giúp cải thiện bản thân mà ông từng học được).

Ông là một chuyên gia về kỹ năng mềm, thường đi nhiều nơi giảng bài và giúp đỡ các công ty, doanh nghiệp về kỹ năng lãnh đạo và quản lý phát triển tinh thần. Vì sao các doanh nghiệp cần ông giúp những điều này?

Tôi chỉ cho họ hiểu rõ bản thân mình để làm việc tốt hơn.

Họ bị mắc kẹt cái gì mà phải cần đến sự giúp đỡ?

Họ không quản lý nổi bản thân mình. Bệnh chung của con người thời đại là gắn mình với các "nhãn mác" chức tước, nhiệm vụ mà họ mang trong cuộc sống. Chúng bao phủ đến mức ngăn họ lột xác để phát triển bản thân. Phải hiểu rõ con người bị vướng cách nào và gỡ ra bằng cách nào.

Vậy con người đã bị vướng cách nào và làm thế nào để gỡ ra?

Hãy hình dung một cơn bão tố và bạn ở trong cơn bão đó. Có những vòng tròn bên ngoài bao bọc bạn, đó là những chuyện dữ dội, bận rộn căng thẳng, vật lộn khủng khiếp của cuộc đời; tiền bạc, địa vị, gia đình, các mối quan hệ... đủ thứ cuồng phong. Ai cũng biết, nơi yên bình nhất chính là mắt bão, là tâm điểm. Doanh nhân phải làm sao đừng để bị cuốn đi theo vòng xoáy dữ dội đó, đứng được vào tâm điểm ấy. Đó là vào tâm điểm của bản thân anh ta, tâm điểm của bản thể mình, nơi tĩnh tại nhất. Từ chỗ đứng vững vàng ấy, anh ta mới có thể nhìn ra thế giới bằng con mắt của mình và tự hỏi rằng sẽ phải đáp lại những biến cố của doanh nghiệp mình cách nào. Cần nhìn thấy những giá trị và mặt mạnh của mình. Người có thể tìm ra giải pháp phải đứng cân bằng, ngoài sự ảnh hưởng của cuồng phong. Con người ngày nay có nhiều kiến thức nhưng sự thông thái lại kém đi. Theo nhà bác học Einstein, trí thông minh trực giác mới là vua, còn thông minh lý trí chỉ là đầy tớ. Ngày nay con người hoán đổi, để cho thông minh lý trí là vua.

Việc đảo lộn như vậy sẽ gây ra tác hại gì?

Lý trí chỉ nhìn thấy trước mắt và lợi ích hợp lý. Thông minh trực giác hiểu cái gì đằng sau sự việc, nghĩa là còn sâu hơn cả những thứ gọi là kỹ năng mềm. Thông minh trực giác xuất phát từ lương tâm. Chỉ có lương tâm mới mách ta đâu là thật đâu là giả.

Cụ thể, ông đã giúp các doanh nhân như thế nào?

Muốn là nhà lãnh đạo giỏi, trước tiên phải biết lãnh đạo bản thân, hiểu rõ cảm xúc của mình. Tại sao tôi làm, tại sao tôi sợ... Phải hiểu và có trách nhiệm với mình, đi vào bản thể của mình, không bị vướng vào những vai mình đang đóng. Tâm điểm rất trong sáng, không phụ thuộc vào bên ngoài. Giúp họ nhận thức đúng được tâm thế vững chãi nhất có sẵn trong họ. Khi tôi đi dự tiệc hay vào các câu lạc bộ doanh nhân, gặp họ, được họ giới thiệu mình là nhà quản lý, các chức danh..., tôi biết được rằng người ta hay đồng nhất mình với phần việc và chức vụ mình nắm giữ. Giống như khi nhìn vào gương, ta tưởng đã nhìn thấy toàn bộ con người mình vậy. Tôi giúp họ nhận ra con người thật của họ ở phía sau. Vai trò quản lý dĩ nhiên là tuyệt vời, nhưng sau lớp vỏ đó là cái thật, con người thật của họ. Lớp vỏ bên ngoài rất dễ làm cho họ suy sụp, vì nó không là cái vững bền, nếu cứ bám víu vào nó mà không thấy cái bên trong thì không thể có hiệu quả được.

Cái tâm điểm bên trong ấy đã bị phủ mờ đi như thế nào, thưa ông?

Tâm điểm là có sẵn, tôi đã nói, bạn là tốt nhất mà. Rồi do ta sống, ta hành động tạo nên một lớp bao phủ. Không có neo giá trị vững bên trong, sẽ chỉ nhìn thấy và lệ thuộc vào cái bên ngoài.

Ông có thể giống như người thầy thuốc kê ra một cái toa giúp cho việc rèn luyện tìm về bản thân, tìm về tâm điểm được không?

Không một người thầy nào dạy được điều đó, trường học cũng không ai dạy con người cách hiểu bản thân mình, vì sao mình bị stress, gặp bất hạnh, không ứng phó kịp với những thay đổi chóng mặt của thời đại. Tuy nhiên, nếu nói ngắn gọn nhất, bạn có thể làm theo ba bước sau: Thiền, ngồi trầm tư xem xét, suy ngẫm. Thiền tức là dành thời gian thả lỏng cơ thể. Trầm tư để xem xét sâu mọi chuyện. Suy ngẫm là học bài học trải nghiệm đã qua.

Khoa học kỹ thuật ngày nay phát triển như vũ bão, với những mặt tốt ai cũng thấy rõ. Nhưng theo ông, nó có gây hại gì cho lĩnh vực phát triển tinh thần con người không?

Ai cũng biết ngày nay phương tiện hiện đại và phát minh nhiều, con người đã trở nên quá lệ thuộc vào nó, dẫn đến kết quả là lười, không nỗ lực để phát triển bản thân. Rõ nhất là trẻ em lúc nào cũng gắn mình với máy tính.

Trẻ em Việt Nam trong các đô thị lớn cũng trong tình trạng này rồi. Chúng bị nhốt trong bốn bức tường, cha mẹ lúng túng không biết phải làm thế nào, ông có ý kiến gì đóng góp không?

Đây là vấn đề của toàn cầu. Tôi chưa thực sự hiểu nền văn hóa, con người của đất nước các bạn nên chưa thể nói gì được. Mỗi lần đến Việt Nam, tôi chỉ ở được vài ngày.

Theo ông, cha mẹ có thể làm gì để giúp con phát triển tinh thần? Có lý thuyết nói rằng sẽ đến thời kỳ "con cái sẽ dắt ta đi", ông có nghĩ thế không?

Nếu muốn giúp con, trước hết chính cha mẹ phải phát triển mình trước đã, bởi vì con cái noi theo hình ảnh của cha mẹ. Hãy trở thành cha mẹ đúng nghĩa. Bạn cũng đâu biết rõ thế nào là cha mẹ đúng nghĩa, phải không? Chính bạn cũng phải đừng bị lệ thuộc, nghiện ngập phương tiện hiện đại.

Đi học thiền, có thể bên ngoài cười, nhưng bên trong vẫn là mớ hỗn độn những ý nghĩ. Tưởng đã giải tỏa, kiểm soát được tình hình, nhưng khi đối mặt với thực tế cuộc sống lại thấy không dễ?

Chúng ta phải học cách sống từ bên ngoài vào bên trong, đó là một cuộc chuyển dịch rất lớn, phải cần nhiều thời gian. Một hành động nhỏ có thể thực hành là khi về đến nhà, bạn hãy vào phòng tắm nhìn mình trong gương và cười phá lên. Tôi bảo đảm rằng bạn có ba mươi giây tràn đầy hạnh phúc.

Nhưng cũng chỉ được hạnh phúc trong ba mươi giây thôi...

Và là phút khởi đầu.

Thường học thiền xong, người ta thấy bình an, nhưng trở ra với cuộc đời thực thì cảm giác bình an ấy bay đâu mất hết. Phải chăng là vì chưa đủ năng lượng?

Không phải năng lượng, mà là ký ức. Nên nhớ rằng không ai cướp đi được bản tính của mình. Bạn hãy cố nhớ bản tính của mình khi đi vào mọi tình huống của cuộc sống. Khi nào quên, hãy cố nhớ lại. Đến một lúc nó sẽ phát tỏa tự nhiên.

Để đi đến được trạng thái cân bằng, xuất phát điểm đầu tiên của ông là gì?

Muốn cân bằng, điều kiện đầu tiên là phải đứng giữa tâm điểm. Trong cuộc sống, con người ta ai cũng cố đi trên dây, cố giữ thăng bằng, cơ bắp căng lên. Cứ cố thăng bằng thì lại căng thẳng. Đó là sai lầm. Phải tìm ra trung tâm của bản thân mình, nơi nào mà ta có thể hiểu rõ mọi điều và không căng thẳng. Bí mật và cũng là giải pháp thứ hai - đó là có ý thức về bản thân mình, thả lỏng cơ thể không căng thẳng nữa, và bí mật thứ ba là sáng tạo. Khi sáng tạo, bạn sẽ không để ý tới thời gian nữa. Thường là bạn muốn việc gì đó, tức là muốn đến đâu đó, không còn ở đây, không còn hiện diện, quên mất bản thân, và điều đó gây ra sự căng thẳng. Khi ý thức về thời gian, người ta sẽ căng thẳng. Hỏi những người sáng tạo, chúng ta sẽ thấy họ không bị ảnh hưởng bởi điều gì, sự thỏa mãn hài lòng tràn từ bên trong ra. Khi một nhà văn viết, sáng tạo, sự thỏa mãn từ bên trong họ tuôn ra.

Ông cân bằng, tìm ra bản thân lúc bao nhiêu tuổi?

Tuổi tác không liên quan gì đến điều này. Một khi trí não bắt đầu hoạt động, nó luôn sa vào sự so sánh. Mà đang so sánh có nghĩa là bạn đang dịch chuyển khỏi trọng tâm, khiến bạn căng thẳng. Tôi luôn ở trọng tâm, không so sánh mình với ai cả. Tôi hiện diện trong cuộc hành trình của mình. Sự so sánh không nâng cao mình lên được. Cái tôi giả tạo đó làm cho con người căng thẳng hơn nữa. Trong thế giới này, người ta luôn so sánh với người khác, tìm ra phong cách khác, nhiều khi phủ nhận cả bản thân. Con người luôn thấy mình kém cỏi, phải cố làm cái gì đó (có thể thấy rõ nhất điều này trong lĩnh vực quảng cáo). Đó là cách đánh mất bản thân mình.

Khi làm một việc, ông nghĩ gì đầu tiên?

Tôi nghĩ về công việc tôi làm. Tôi tập trung hoàn toàn. Nếu bạn tập trung vào điểm gì đó hoàn toàn, thì điều đó luôn ở trong bạn. Hãy mang nó vào bên trong bạn. Như khi ta miêu tả một câu chuyện bên ngoài, thì câu chuyện đã thực sự diễn ra bên trong người viết. Còn bị phân tán là gì? Chẳng hạn, những mẫu quảng cáo luôn muốn lôi kéo sự chú ý. Chạy theo chúng, ta sẽ bị phân tán. Thế hệ chúng ta hiện nay hoàn toàn bị phân tán. Tưởng rằng thông minh, máy tính, kỹ thuật cao, nhưng quan hệ giữa con người không còn như trước nữa. Ở Hàn Quốc, một đất nước có bước phát triển khoa học kỹ thuật thần kỳ, nền giáo dục đã dùng hoàn toàn sách điện tử và trẻ em thành thạo máy tính tân tiến nhất. Tưởng như máy tính làm mọi thứ thay cả bộ não. Nhưng vẫn có lỗ hổng là không phát triển mối tương giao, quan hệ giữa người và người. Khoa học kỹ thuật không làm được điều đó. Một người trên Facebook có hàng trăm người kết bạn, nhưng thực tế gặp được ngoài đời như người bạn đúng nghĩa được bao nhiêu? Liệu đếm có đủ năm ngón tay không?

Ông rèn luyện thành công như thế, hằng ngày có gặp sai lầm không?

Sai lầm là chuyện tôi gặp thường xuyên.

Con đường nào đi tới trái tim ngắn nhất (người ta nói rằng thông qua... dạ dày)?

Muốn ngắn nhất, nghĩa là bạn lại bận rộn, muốn nhanh, lại né làm việc thực sự rồi. Đây là vấn đề gây ảnh hưởng lên người khác chứ không thể kiểm soát ai cả.

Ông làm thế nào để khỏi bị ảnh hưởng bởi nhiều việc trong cuộc sống?

Tôi không bao giờ cố gắng kiểm soát điều gì. Chúng ta luôn bị ảnh hưởng từ người khác. Sai lầm là ta cố gây ảnh hưởng nên mới kiểm soát. Cha mẹ tin là mình phải kiểm soát con cái. Nhưng con bạn khôn lớn và sẽ có ngày bạn không thể kiểm soát được nữa. Chúng nổi loạn, cha mẹ bực tức. Như vậy, họ đã sai ngay từ ban đầu. Điều các bậc cha mẹ nên làm là rèn luyện mình thành bậc cha mẹ đúng nghĩa để ảnh hưởng tốt tới con chứ không phải là kiểm soát chúng.

Vậy ông có thể định nghĩa thế nào về tâm linh?

Đó là khi tôi nhận thức được rằng tôi không phải là những gì người ta nhìn thấy, ví dụ như tôi tên là Mike George, người Anh, là đàn ông... mà tâm linh tôi là một bản thể, bản tính đích thực, là bình an, dễ thương, có lối sống không bao giờ bị lấy đi mất.

Ông có nghiên cứu đạo Phật?

Không. Nhưng tôi nghĩ mọi tôn giáo trên thế giới này đều đi đến gần tâm linh.

Ứng xử với sự cạnh tranh - một đặc tính bao trùm thời đại - cần phải làm gì, thưa ông?

Tôi chỉ cạnh tranh với chính mình để tốt hơn. Trong kinh doanh, ngay cả khi ta thắng trong cạnh tranh cũng cần ngồi xuống suy ngẫm về mình, về người. Điều quan trọng nhất thời đại này là ai biết đưa ra quyết định đúng. Mà muốn đưa ra quyết định đúng phải dựa vào quan sát tốt.

Một người có câu hỏi thế này: Tôi không tìm thấy điểm cân bằng, luôn bị căng thẳng, thấy mình mắc nợ với xung quanh, với người nghèo khổ. Tôi tìm một vị tu hành xin lời khuyên. Ông ấy nói nhiều nhưng tóm lại phải nhớ một chữ "buông". Nhưng buông rất khó. Ông có thể nói cách nào buông được?

Khi đau nỗi đau của người khác là bạn đang tích trữ nỗi đau vào mình. Không tích trữ nỗi đau thì mới giúp họ được. Đau đớn giùm, hấp thụ sự thua lỗ của người khác, bạn sẽ không giúp gì cho họ được. Nếu giúp, phải thay đổi được câu chuyện của họ mới có giá trị. Bạn có thể áp dụng một bài tập nhanh vài phút học cách buông bỏ: Mở mắt hoặc nhắm, tùy. Nhìn vào sâu tim bạn, trong hai phút điểm lại những phẩm chất bạn có. Rồi rút lui khỏi mọi điều, phóng chiếu khắp cơ thể xem chỗ nào còn căng thẳng. Thư giãn thả lỏng buông trôi. Theo dõi quan sát hơi thở. Tạo ra một ý nghĩ: tôi là một thực thể bình an. Để cho ý đó lan tỏa. Rồi quay trở lại thực tại.

Cảm ơn ông về bài tập thiền cụ thể như vậy. Các cuốn sách của ông đều được dịch ở Việt Nam, có cuốn nào ông cho là đặc biệt nhất và ông đang viết cuốn mới nào nữa?

Tôi viết sách từ cái nhìn chung, tùy vào mỗi người cụ thể mà biết cái nào họ đang cần. Tôi không khuyên bảo điều gì cả. Nhu cầu của họ mới là thật. Còn cuốn sách sắp viết tôi không nói ra trước được. Tôi giữ nó cho công việc của mình.

Ông đi hơn ba mươi quốc gia, nơi nào để lại ấn tượng mạnh nhất?

Không nơi nào nhất cả, mỗi nơi một đặc điểm riêng, nhưng có điểm chung là con người khắp nơi đang chịu những thách thức giống nhau: Hiểu sai lệch về bản thân, gây ra những rắc rối.

Lần trước đến Việt Nam, ông đã là khách mời của chương trình "Người đương thời" của Đài truyền hình Việt Nam. Ông có kỷ niệm gì đáng nhớ không?

Tôi quên rồi. Tôi là người không ở đâu vài ngày được.

Vâng, tôi nhớ ông đã định nghĩa người thành công là người không vướng bận bởi quá khứ, của thế giới xung quanh và biết giá trị của phút giây hiện đang sống. Ông là một chuyên gia tâm lý, một diễn giả hàng đầu thế giới, một tác giả, một chuyên gia kỹ năng mềm. Ông thích được gọi cái tên nào nhất?

Tất cả chỉ là tên gọi thôi. Tôi là người tham vấn, đào tạo giảng viên, không có danh thiếp, tước hiệu. Gọi tôi là gì cũng được, không thành vấn đề.

Xin cảm ơn ông về cuộc trao đổi.
Theo DNSG Cuối tuần (Nguyễn  Thị Ngọc Hải)

Bài đọc thêm:

Tuesday, July 17, 2012

Những bài học kinh doanh từ lời răn dạy của Đức Đạt-lại Lạt-ma

[Thư viện marketing - Kinh Doanh] Vị “Đạo sư với trí huệ như biển cả” quan niệm: Để đi đến đích cuối cùng, đôi khi sự liều lĩnh dựa trên niềm đam mê và tình yêu với công việc là vô cùng cần thiết.

Những lời dạy của Đức Đạt-lại Lạt-ma Đăng-châu Gia-mục-thố, vị lãnh tụ tinh thần của Phật giáo Tây Tạng sẽ giúp các doanh nhân rút ra những bài học bổ ích, thực tế và sâu sắc để điều hành doanh nghiệp, tạo dựng tương lai tốt đẹp hơn vì cộng đồng.

Đam mê kinh doanh và quyết tâm thực hiện mục đích đến cùng

Vị “Đạo sư với trí huệ như biển cả” quan niệm: Để đi đến đích cuối cùng, đôi khi sự liều lĩnh dựa trên niềm đam mê và tình yêu với công việc là vô cùng cần thiết. Chính niềm đam mê sẽ giúp bạn vượt qua tất cả khó khăn và trở ngại, bởi nhờ sự say mê vào công việc kinh doanh, mỗi người sẽ có tầm nhìn bao quát hơn về tương lai phía trước.

Vinh quang là khi biết hy sinh vì người khác

Thành công của một người có thể được đánh giá qua những gì họ phải từ bỏ để có được điều hằng mong muốn. Với một doanh nghiệp, sự tăng trưởng về lâu về dài còn quan trọng hơn cách “đi tắt đón đầu”; từ bỏ một vài mục tiêu chưa hẳn đã đem lại bất lợi mà có thể tạo ra những kết quả khả quan bất ngờ. Khi đã bước vào giai đoạn ăn nên làm ra, điều đáng giá nhất với doanh nghiệp chính là thời gian bỏ ra để gây dựng và phát triển. Thậm chí qua thời gian, giá trị những cổ phiếu hay tài sản dễ biến đổi về giá nhất cũng tăng lên.

Một bài học quan trọng mà những người làm kinh doanh phải khắc cốt ghi tâm, đó là mối quan hệ tốt đẹp nhất chỉ có được khi những giá trị căn bản đằng sau nó lớn hơn nhu cầu nhỏ bé của mỗi cá nhân. Do đó, biết hy sinh vì lợi ích chung không phải là thiệt thòi, mà chính là vinh quang vậy.

Rút ra bài học từ thất bại

Thích nghi, phát triển, trụ vững, mở rộng quy mô và không lặp lại sai lầm là cách một doanh nghiệp đi lên từ con số 0. Với những người hay lặp đi lặp lại những sai lầm cũng vậy, muốn trưởng thành, họ phải rút ra bài học từ chính lỗi lầm và tìm các sửa sai ngay lập tức. Nhiều khi, không đạt được đích đến mong muốn lại là sự mở đầu của một cơ may hiếm có. Vì vậy, mỗi người hãy biết trân trọng những trải nghiệm để rút ra bài học và bước tiếp trên con đường phía trước.

Không ngừng học hỏi kinh nghiệm

Lời khuyên này áp dụng cho tất cả các phương diện của một doanh nghiệp từ khi xây dựng cơ đồ từ hai bàn tay trắng đến khi phát triển thịnh vượng và có thể chuyển hướng sang một lĩnh vực nào đó khác. Học hỏi từ những người có cùng chí hướng và tầm nhìn về doanh nghiệp với bạn là điều rất nên làm.

Tránh để bất đồng nhỏ nhặt ảnh hưởng đến các mối quan hệ

Ảo tưởng về bản thân cũng như việc tin tưởng mù quáng vào sự trường tồn của doanh nghiệp thường lợi bất cập hại. Hãy nhớ rằng không gì trên đời này đáng giá hơn những người bạn, đồng nghiệp, khách hàng thân thiết. Không khí trìu mến, tràn đầy yêu thương nơi gia đình chính là điểm tựa cho sự nghiệp của bạn. Chính vì thế, hãy biết trân trọng những người bạn yêu quý, nếu bất đồng xảy ra giữa đôi bên, hãy tìm cách giải quyết vấn đề hiện tại thay vì đay nghiến chuyện quá khứ.

Hòa nhập nhưng không hòa tan

Thất bại và thử thách là một cách để nhận ra những giá trị đích thực của bản thân. Sách vở cũng là một nguồn tri thức vô giá nơi bạn tìm ra những lời răn dạy, chỉ giáo của các học giả, những người có khả năng truyền cảm hứng cho bạn về cuộc sống. Hãy sống sao cho sau này nhìn lại, bạn không hề hối tiếc mà cảm thấy thực sự hài lòng. Hãy tạo dựng cuộc sống và doanh nghiệp của bạn từ chân giá trị và đức tin, sao cho công việc và cuộc sống luôn mang ý nghĩa sâu sắc.

Nguyên tắc 3R

Tôn trọng bản thân (Respect yourself): cũng chính là tôn trọng những giá trị và lý tưởng cho bạn cảm hứng.

Tôn trọng mọi người (Respect others): Khổng Tử đã dạy “Kỉ sở bất dục vật thi ư nhân” (Điều mình không muốn thì đừng làm cho người khác). Đây là nguyên tắc vàng mà những người làm kinh doanh cần ghi nhớ.

Có trách nhiệm (Be responsible): trong bất cứ hoạt động nào của doanh nghiệp. Một trong những câu châm ngôn nổi tiếng của Đức Đạt-lại Lạt-ma là Nếu bạn có khả năng, hãy giúp đỡ kẻ khác. Nếu không làm được vậy thì ít nhất đừng hại họ.

Im lặng là vàng

Dẫu biết công việc kinh doanh là vô cũng quan trọng, bạn cũng nên dành một góc nhỏ trong nhịp sống bận rộn để đối diện và thành thật với chính bản thân. Mỗi ngày, hãy dành ra 5 phút yên lặng ngồi thiền để đầu óc thanh thản. Nếu có điều kiện, bạn cũng có thể đi du lịch những nơi chưa từng đặt chân tới. Vận may thường tìm đến vào những lúc không ai ngờ nhất và ở những nơi bất ngờ nhất.

Chia sẻ kiến thức

Bản chất của kinh doanh chính là học hỏi và chia sẻ những kinh nghiệm tích lũy được. Đức Đạt-lại Lạt-ma từng nói Hạnh phúc không phải là thứ có sẵn, nó đến từ chính hành động của bạn. Thiết nghĩ, chia sẻ cũng cũng là một cách mang lại niềm vui trong cuộc sống vậy.

Theo TTVN (Phong Linh)/Forbes

Thursday, July 12, 2012

Diễn giả Andy Lopata: Không ai có thể thành công một mình

[Marketing3k - Quản trị] Được tạp chí uy tín Financial Times tôn vinh là chiến lược gia hàng đầu châu Âu về Nghệ thuật xây dựng quan hệ (Networking) và tờ The Sun bình chọn là “Mr. Network” điển hình, Andy Lopata là một diễn giả và chuyên gia huấn luyện quốc tế rất được yêu thích.

Tên tuổi của ông gắn với nhiều thương hiệu hàng đầu thế giới như Deloitte, Merrill Lynch, Mastercard… bởi chính ông là người hướng dẫn cho họ nhiều kỹ năng Networking quan trọng để phát triển kinh doanh tốt hơn và nhanh chóng hơn nhờ phát triển các mối quan hệ kinh doanh tích cực hơn.

Cơ duyên dẫn Andy Lopata đến với vai trò của một chiến lược gia về Nghệ thuật xây dựng quan hệ khá trúc trắc. Năm 1999, khi đang làm việc tại một công ty dịch vụ thì ông nghỉ việc để bắt đầu tập tành viết lách.

Đồng thời, cùng với một số đồng sự thành lập và điều hành Tổ chức Kết nối quan hệ kinh doanh Anh quốc, Business Referral Exchange.

Đây là một hệ thống mà tại đó mỗi thành viên đều tập trung phát triển kinh doanh của mình dựa vào mối quan hệ mật thiết và tích cực với các thành viên khác, đồng thời góp phần giúp các thành viên khác phát triển doanh nghiệp của họ.

Chính trong thời gian này, ông đã có rất nhiều trải nghiệm và bài học thú vị về vai trò quan trọng của các mối quan hệ trong kinh doanh cũng như đúc kết được nhiều triết ký sâu sắc về nghệ thuật xây dựng quan hệ.

Sau 8 năm thành công, ông quyết định bán đi doanh nghiệp của mình để trở thành diễn giả và chuyên gia huấn luyện toàn thời gian về Nghệ thuật xây dựng quan hệ.

Ông cũng quay trở lại việc viết sách và đã phát hành khá nhiều cuốn sách thành công cũng như trở thành cây viết thường xuyên về kỹ năng Networking trên nhiều tạp chí kinh doanh uy tín.

Nhân chuyến trở lại Việt Nam theo lời mời của Mạng cộng đồng doanh nhân Anphabe.com và VietnamWorks để huấn luyện về kỹ năng Networking cho các chuyên gia nhân sự, Andy Lopata có buổi trao đổi dành riêng cho Doanh Nhân Sài Gòn.

“Mr. Networking”

* Trong từ điển của “Mr. Networking” thì từ networking có nghĩa là gì, thưa ông?

- Là xây dựng những mối quan hệ tích cực và lâu bền. Điều này rất khác với cách suy nghĩ của nhiều người rằng Networking thực chất chỉ là bỏ thời gian đi xã giao thật nhiều, “phát” danh thiếp và mong chờ ai đó sẽ mua dịch vụ của mình. Để rồi khi không được như ý, thất vọng thì đánh giá “Networking rất lãng phí thời gian”.

Thực tế, để có một mối quan hệ tích cực và lâu bền đòi hỏi nhiều sự chuẩn bị và nỗ lực chăm sóc mối quan hệ đó, đồng thời cần tới rất nhiều sự tinh tế trong giao tiếp. Vì thế, tôi gọi Networking là Nghệ thuật xây dựng quan hệ.

* Nếu nói nó là một nghệ thuật thì người cần xây dựng quan hệ sẽ chẳng còn là số đông nữa, thưa ông?

- Theo bạn, có ai thành công mà chỉ dựa vào một mình bản thân họ không? Kể cả những người làm những công việc có vẻ rất độc lập như nhà khoa học, người leo núi chẳng hạn. Họ có một đội ngũ rất lớn hỗ trợ phía sau.

Trong công việc tại các doanh nghiệp hiện đại ngày nay, có hàng tỷ loại thông tin được trao đổi mỗi ngày mà đằng sau mỗi thông tin đều ẩn chứa những mối nối quan hệ.

Muốn đánh giá khả năng thành công của mình, hãy tự hỏi xem liệu có bao nhiêu người sẵn sàng đầu tư vào sự thành công của bạn? Hay nói cách khác, liệu rằng mình đã xây dựng được bao nhiêu mối quan hệ đủ tích cực và lâu bền để họ có thể sẵn sàng hỗ trợ cho thành công của mình?

Cũng có khá nhiều người quan niệm sai lầm rằng chỉ các bộ phận tiếp xúc khách hàng như bán hàng, tiếp thị mới cần giỏi xây dựng quan hệ. thực tế là muốn thành công, bất kỳ ai cũng cần nắm vững kỹ năng quan trọng này.

* Nhưng lần trở lại Việt Nam này, ông chọn đối tượng để huấn luyện về kỹ năng Networking lại là các chuyên gia nhân sự?

- Các chuyên gia nhân sự là đối tượng mà mọi người hay nghĩ rằng họ đã rất giỏi Networking, vì làm công tác nhân sự vốn phải là người bạn tâm giao của các nhân viên; hoặc nghĩ rằng họ đâu cần Networking, vì họ làm công việc nội bộ, có đi bán hàng đâu mà cần. 

Tôi sẽ dùng chính cách cách suy nghĩ sai lầm trên để lý giải. Nhân sự hiện đại đóng những vai trò rất khác biệt so với nhân sự trước kia chỉ chuyên lo các công việc hành chính, sự vụ.

Ngày nay, phòng nhân sự có thể được coi là “trung tâm tư vấn” của tất cả các phòng ban khác về chiến lược nhân sự, bởi vì “chiến lược con người” là mấu chốt của bất kỳ chiến lược kinh doanh nào.

Thế nên để làm việc hiệu quả, phòng nhân sự phải coi các phòng ban khác là khách hàng nội bộ, từ đó cần có những kỹ năng Networking cần thiết để hiểu rõ các nhu cầu, khó khăn và chiến lược phát triển của từng phòng ban trước khi đưa ra được những “gói tư vấn nhân lực ” thiết thực.

Có xây dựng được những mối quan hệ tích cực với những đối tác chiến lược tại các phòng ban khác thì nhân sự mới có thể “bán” gói tư vấn của mình cũng như hỗ trợ việc thực thi hiệu quả.

Có thể nói những thay đổi quan trọng trong vai trò của nhân sự hiện đại đòi hỏi họ phải được trang bị những kỹ năng cần thiết để có thể xây dựng được mạng lưới quan hệ tích cực và bền vững ở tầm chiến lược hơn.

Trong một thế giới ngày càng “ảo” như hiện nay, phần nào thiếu sự liên kết thật sự, có một chân lý sẽ mãi vẫn đúng: Một người thành công luôn cần tới kỹ năng giao tiếp hiệu quả và một chiến lược xây dựng quan hệ chuyên nghiệp. 

* Vậy theo ông, Networking là yếu tố thiên bẩm?

- Networking có được là do rèn luyện. Mỗi người sinh ra có thể được trời phú những phẩm chất nhất định giúp việc mở rộng và xây dựng những mối quan hệ tốt hơn, ví dụ như họ có giọng nói truyền cảm, một khuôn mặt cuốn hút hay một tài năng xuất chúng nào đó khiến nhiều người muốn làm quen.

Tuy nhiên đó chỉ là bước đầu để mở “cánh cửa quan hệ”. Để có một mạng lưới quan hệ rộng và bền chắc, cần cả chiến lược và chiến thuật, cộng với ý thức Networking và quyết tâm thực hành những kỹ năng nhất định.

Không phải ngẫu nhiên mà người ta gọi tôi là “chiến lược gia” thay vì chỉ là diễn giả hay người huấn luyện, vì kỹ năng này cần kết hợp với sự tư duy rất nhiều.

Chìa khóa thành công 

* Trong con mắt của chiến lược gia như ông thì việc xây dựng mối quan hệ trong kinh doanh cho bản thân có khó?

- Tôi cũng là một con người bình thường, xuất phát điểm trong kinh doanh của tôi cũng đã như mọi người. 


Tuy nhiên, tôi đặt ra mục tiêu trong kinh doanh và cả trong cuộc sống một cách rõ ràng, và tôi tin rằng mình sẽ không thể đạt được các mục tiêu đó nếu không có rất, rất, rất nhiều người hỗ trợ. Từ đó, tôi cảm nhận được sự cần thiết phải tìm hiểu và nâng cao thêm kỹ năng Networking.

Tại mỗi giai đoạn, tôi cũng xác định những nhóm quan hệ quan trọng, cần thiết để giúp mình thành công như sếp, nhân viên, trưởng các phòng ban khác, đối tác kinh doanh, hay các chuyên gia trong lĩnh vực...

Chúng ta cần xác lập những chiến lược Networking nhất định với mỗi nhóm đối tượng với mục đích cuối cùng là xây dựng được những mối quan hệ bền chắc, tích cực với những người này.

Như đã nói, xây dựng một mối quan hệ là một nghệ thuật, đòi hỏi cả một hành trình, và để trở nên tích cực và lâu bền thì cần trải qua nhiều giai đoạn với nhiều “điểm tiếp xúc” khác nhau.

Tiếp cận mỗi người khác nhau để hiệu quả cũng cần những cách thức khác nhau nữa. Tuy nhiên sẽ vẫn luôn có một vài nguyên tắc chung. Ví dụ như để một người nhớ về mình thì phải có đủ số lần liên hệ, tiếp xúc; để họ có thiện cảm với mình thì mình phải tìm hiểu về họ kỹ càng, chân thành quan tâm đến những gì họ quan tâm...

* Những lý thuyết của ông sẽ gặp phải vấn đề cái “tình” mà người Á Đông vốn đề cao?

- Đây là một mối quan hệ hai chiều và để nó hiệu quả, phải tìm cách tạo giá trị cho người mà mình tạo lập quan hệ chứ không phải lúc nào cũng chăm chăm nhờ họ giúp mình.

Như vậy, đó không phải là lợi dụng. Và để một mối quan hệ lâu bền thì cần phải được chăm sóc thường xuyên, hai bên cùng có lợi. 

Có lý thuyết cho rằng bạn quen biết càng nhiều người thì có nghĩa là bạn Networking càng hiệu quả. Tôi không hoàn toàn đồng ý với lý thuyết đó. Theo tôi, chính xác ra thì phải là “Càng có nhiều mối quan hệ tích cực và lâu bền thì bạn càng có nhiều cơ hội thành công”.

Tuy nhiên, cũng đừng cố kết nối với quá nhiều người. Bạn nên duy trì số lượng các mối quen biết ở mức cho phép bạn có đủ khả năng xây dựng các mối quan hệ bền chắc hơn với họ.

Tìm cách giao lưu với những người mà bạn cảm thấy dễ dàng kết nối, có những mối quan tâm chung hay ở trong cùng ngành kinh doanh...

Đừng chỉ dựa vào những giao lưu “ảo” qua mạng hay những cuộc trò chuyện chóng vánh tại các sự kiên, bạn phải hẹn gặp họ trong những nhóm nhỏ hơn hay thậm chí chỉ hai người để có thể hiểu biết lẫn nhau tốt hơn. Đó là lúc cái “tình” cũng sẽ nảy sinh tự nhiên.

Khi mới gặp một ai đó, đừng chỉ tập trung vào công việc họ đang làm mà hãy cố gắng tìm hiểu về con người họ. Nếu bạn có thể “chạm” tới họ ở mức độ riêng tư hơn, những kết nối công việc sẽ theo sau rất tự nhiên và thuận lợi. Ai cũng thích làm việc và hỗ trợ những người mà họ có thiện cảm.

* Theo ông, người Việt nói chung và doanh nhân Việt Nam đã biết gây dựng các mối quan hệ tốt?

- Tôi mới tới Viêt Nam nên nói là đánh giá thì cũng không hẳn nhưng tôi thấy người Việt Nam rất thân thiện và dễ bắt chuyện, đây là một khả năng quan trọng trong Networking.

Tuy nhiên, theo tôi hiểu thì người Việt Nam nói riêng và các nước châu Á nói chung, Trung Quốc chẳng hạn có quan niệm hơi khác về chữ “quan hệ” so với người phương Tây.

Các mối quan hệ đối với một số người tại Việt Nam có thể còn thiên nhiều vào sự quen biết theo kiểu gia đình, họ hàng hay những người cùng “đẳng cấp” tiền bạc, địa vị.

Trong thế giới hiện đại ngày nay, được thừa hưởng những mối quan hệ này cũng tốt, nhưng sẽ tốt hơn nhiều nếu tự mình có cách xây dựng mạng lưới của chính mình tích cực và bền chặt. 

Những nhà tổ chức chia sẻ với tôi rằng họ vừa thực hiện một khảo sát lớn về Vai trò của nhân sự hiện đại tại Việt Nam. Kết quả khảo sát cho thấy vai trò của chuyên viên nhân sự tại Việt Nam còn nhiều điểm chưa đạt như kỳ vọng do còn nhiều rào cản.

Đáng chú ý là rào cản lớn nhất lại không phải vì nhân sự thiếu chuyên môn về nhân sự mà là thiếu sự hiểu biết về công việc của các phòng ban khác.

Nguyên nhân sâu hơn của việc này là họ còn thiếu sự gần gũi với nhân viên và chưa gây dựng được lòng tin từ ban giám đốc và các trưởng phòng ban.

Tôi hy vọng rằng mình có thể chia sẻ được những kinh nghiệm xây dựng quan hệ thiết thực ở các nước phát triển hơn để giúp họ cải thiện được những mối quan hệ nội bộ hiệu quả.

Và cái chết chỉ đứng thứ 3

* Với bản thân ông, Networking có một ý nghĩa đặc biệt?

- Networking đã mở ra cho tôi những cánh cửa và tạo ra nhiều cơ hội mà trước đây tôi chưa từng dám mơ ước. Hơn thế, tôi cũng là một fan bóng đá cuồng nhiệt và vô cùng đam mê du lịch, công việc hiện nay cũng cho tôi được diễn thuyết vòng quanh thế giới, từ Anh, Mỹ cho tới Zambia, Hồng Kông hay bây giờ là Việt Nam.

Điều tuyệt vời là mọi người dùng Networking để thành công hơn trong cuộc sống, còn tôi thì dùng Networking để giúp mọi người thành công hơn trong cuộc sống và vì thế giúp mình thành công hơn. Tôi thực sự cảm thấy mình đã tìm ra một chỗ đứng riêng của chính mình.

* Tự tin như thế, ông làm cho người khác hiểu rằng, ông thấy mình đã trọn vẹn với cuộc sống này?

- Năm 1984, một khảo sát của tờ New York Times nghiên cứu về điều gì khiến con người sợ hãi nhất. Kết quả, cái chết chỉ đứng hàng thứ 3 thôi! 

Hai nỗi sợ lớn nhất mà kết quả khảo sát cho thấy đó là bước vào một căn phòng đầy người lạ và nói chuyện trước công chúng. Trong cuốn sách về nghệ thuật xây dựng quan hệ, tôi cũng dùng kết quả này làm tựa: Và cái chết chỉ đứng thứ 3.

Tôi chia sẻ những bí quyết và kỹ thuật giúp mọi người vượt qua nỗi sợ thứ nhất và thứ hai. Đặc biệt, tôi tập trung vào làm thế nào để “hấp dẫn đám đông” tại các sự kiện giao lưu từ việc chuẩn bị và lên chiến lược cho đến cách thức tiếp cận từng người và giới thiệu mình với người lạ, sau đó tiếp tục liên hệ lại và phát triển sự quen biết đó thành mối quan hệ lâu bền, tích cực.

* Còn nỗi sợ thứ 3, với ông, nó thế nào và có cách nào vượt qua nỗi sợ đó?

- Ai rồi cũng có lúc sẽ ra đi. Tôi nghĩ mình nên sống thế nào có ý nghĩa nhất sẽ là cách để vượt qua nỗi sợ thứ 3 dễ dàng hơn. Tôi hướng trọn đam mê và theo đuổi công việc tôi thích. Bản thân tôi thấy được ý nghĩa sống khi biết việc làm của mình là giúp mọi người có thể thành công hơn. 

* Xin cảm ơn ông về cuộc trò chuyện thú vị này.

Theo DNSG (Phương Quyên)

Sunday, July 8, 2012

Biến đối thủ thành đối tác

[Marketing3k - Quản trị] Trong thời điểm kinh tế suy thoái nhiều biến động, các doanh nghiệp hoạt động kinh doanh trên thế giới đang có xu hướng áp dụng một chiến thuật kinh doanh rất thú vị: liên minh và hợp tác với chính đối thủ cạnh tranh của mình để tối ưu hóa nguồn lực, cộng hưởng sức mạnh và tiết kiệm chi phí trong thị trường đang bị co hẹp.

Tuy nhiên, trước khi bạn quyết định biến thù thành bạn với các cựu đối thủ, hãy cân nhắc tìm hiểu kinh nghiệm của những người trong cuộc.

1. Hợp tác bằng niềm tin

Phần lớn các CEO của các tập đoàn lớn đều thừa nhận họ phải đối mặt với rất nhiều khó khăn hơn trước khi bắt tay hợp tác với đối thủ của mình.
Tương tự như những khó khăn trong quá trình thâu tóm và sáp nhập, hãy tưởng tượng rằng hai CEO vốn lãnh đạo theo phong cách quản trị khác nhau, giờ đây họ lại nằm trong một ban điều hành công việc hợp tác chung với nhau và buộc phải phụ thuộc vào nhau nhiều hơn. Thực tế, có những liên minh đã phải mất một thời gian khá dài để xây dựng được niềm tin trong công việc.

Bề ngoài các liên minh thường gắn kết, nhưng trong các công tác nội bộ lại luôn tồn tại những câu hỏi đắn đo kiểu như: “Nên tiết lộ lượng thông tin thế nào là vừa đủ?; Có nên giành lấy khách hàng này về phần công ty mình hay không? hay vị trí của công ty trên thị trường sẽ thế nào đây?”... Kinh nghiệm cho thấy, chấp nhận đặt niềm tin vào nhau, mất đi một chút tự lập trong công việc trước đây, nhưng bạn sẽ thu lại những kết quả khả quan hơn nhiều.

2. Thay đổi khái niệm “đối thủ”

Phần lớn các công ty, ngay sau khi loan báo về việc hợp tác với đối thủ cạnh tranh của mình rộng rãi đến các khách hàng, đã phải tốn khá nhiều thời gian để trần tình với dư luận về dự án đang hình thành giữa hai bên. Đây là lúc họ phải công khai cách nhìn nhận mới về đối tác mới để thuyết phục các khách hàng vốn hay đa nghi. Một số những “liên minh đối thủ”, sau khi kết hợp với nhau mới vỡ lẽ ra nhiều điều thú vị về “cựu” đối thủ của mình, chẳng hạn như “hắn ta” chẳng hề đáng gờm chút nào như mình vẫn từng nghĩ.

Bên cạnh đó, nối ám ảnh về việc bị dành mất lượng khách hàng cũng ngày càng nhạt dần, bởi bên cạnh những lĩnh vực hợp tác chung, hai bên vẫn xác định và đảm bảo được đâu là thị trường cạnh tranh chính của riêng mình.

3. Xây dựng một thể thống nhất

Công việc hợp tác đòi hỏi sự đồng lòng giữa những nhà lãnh đạo. Đặc biệt nhất là người có khả năng dung hoà các ý kiến để gợi nên một quyết định thống nhất, và biết bác bỏ những ý kiến còn mang cái tôi quá cao mà sa vào lợi ích cục bộ. Các nhà quản lý cũng phải vượt qua những thành kiến cũ về nhau, khi còn trong giai đoạn cạnh tranh gay gắt, để bắt tay hợp tác vì lợi ích chung phía trước.

Liên minh đối thủ sẽ đòi hỏi mỗi thành viên trong đó biết mình phải làm những gì và không được làm những gì. Bởi vậy, mỗi thành viên trong liên minh phải tự nhận thức được vai trò, trách nhiệm của mình và không được tự ý phá vỡ những quy tắc được đề ra, bởi chỉ cần một thành viên không làm tròn bổn phận hoặc lấn sân, ắt toàn bộ các khâu còn lại sẽ bị ảnh hưởng nặng nề dẫn tới những hệ lụy khó lường cho cả hai bên.

4. Cẩn trọng “Gót chân Asin”

Mỗi công ty đều tồn tại những yếu điểm “chết người”, nhiều khi chất lượng hoạt động của đối tác sẽ gây ảnh hưởng không chỉ đến việc hợp tác chung mà còn đến công việc kinh doanh độc lập của công ty bạn. Do đó, việc để lộ “Gót chân Asin” còn không nguy hiểm bằng bị tổn thưởng bởi yếu điểm của đối tác. Khi đó, cho dù bạn có “hất chân” thành viên ấy đi hay không, thì hậu quả vẫn sẽ còn nằm lại với công ty bạn cũng như các thành viên khác.

Bởi vậy, bài học ở đây là nhận biết rõ về ưu thế của đối thủ và phân công đúng trách nhiệm với họ khi hợp tác kinh doanh. Một liên minh giữa các cựu đối thủ, chuyện thành hay bại nhiều khi lại nằm trong những yếu điểm của đối tác. Như vậy, để hợp tác với chính đối thủ cạnh tranh của mình, quan trọng nhất là bạn phải biết chọn lọc và nhận biết ưu - nhược điểm của họ, cũng như cân nhắc tiềm năng của việc hợp tác cho cả hai bên và có một quy trình phân công chặt chẽ.

Vượt qua những thành kiến về nhau và xây dựng lòng tin cho giai đoạn hợp tác mới, bạn sẽ có cơ hội tiến tới những thành công mới mà trước đây, bạn phải cạnh tranh khốc liệt mới có được.

Nguồn: Thời báo kinh doanh